Tên đất tên làng
Có một miền nắng gió tôi thương
Làng Hà ơi xanh xanh nỗi nhớ
Xóm Rú, xóm Trằm, xóm Khe, xóm Mộ
Xóm Vườn Dâu, Quán Phượng, xóm Làng
Những cái tên quá đỗi bình thường
Tuổi thơ tôi dọc ngang cát bụi
Đêm nằm mơ giấc mơ hoang hoải
Chùm phượng hồng, trang vở trinh nguyên...
Tôi lớn lên đi khắp phương trời
Vẫn giọng nói thân quen từ thơ bé
Tiếng làng Hà đậm đà thời trai trẻ
Cho tận bây giờ và mãi mãi ngàn sau
Ôi những vườn cây, liếp ruộng, cây cầu
Những ngói hồng thay lều tranh tơi tả
Đường bê tông thay đường sỏi đá
Nơi tôi về những sáng những trưa
Thương mẹ, thương cha biết mấy cho vừa
Khoai sắn thay cơm một đời lam lũ
Để bây chừ cái ăn dư dả
Mới biết ngày đói rách lả lơi!
Thương lắm làng Hà quê của tôi ơi!
Tiếng gà gáy trưa não nề thôn xóm
Mùi rạ cháy, mùi cá kho nồng đượm
Cứ theo hoài mỗi bước chân qua...
Tháng tư
Tháng tư về hoa vông đỏ tươi
Đỏ như môi em thầm thì gọi gió
Em còn nhớ những ngày nắng đổ
Anh và em vi vút những cung đường
Vĩ Dạ em một thoáng trong sương
Biển Đá Nhảy chập chờn con sóng vỗ
Em còn nhớ chăng qua đèo, qua sóng cả
Bởi có em sông suối chỉ tày gang
Em đi rồi hoa vông đỏ vương mang
Xứ lạnh chỉ có hoa tuy líp
Em hạnh phúc bên chàng trai lạ hoắc
Có nhớ chăng tiếng Việt quê mình
Tháng tư về hoa vông đỏ lung linh
Ngày nắng rát màu hoa thêm thắm sắc
Gợi nỗi nhớ nghe niềm đau ruột thắt
Về đi em, em hãy mau về!
Ở bên này anh có cả trời quê
Có nắng rát những ngày hè oi ả
Sao bỗng nhớ, bỗng thương em rời rã
Anh dại người vì nhớ em xưa
Vĩ Dạ đây rồi sông nước đò đưa
Anh dừng lại ngắm nhà ngắm phố
Còn tất cả những ngày xưa ta đó
Chỉ vắng em thôi... trống hoác cả đ?t tr?i...
ất trời...
Đ.T




