Buổi giao mùa anh lại nhớ về em
Nhớ Tây Nguyên hoa bằng lăng tím nở
Nhớ tiếng Nai chiều
Nhớ chim Quyên quý
Nhớ thơ ai vắt vẻo lưng đồi
Để những chuyến đò chở mãi không thôi
Dang dở lời yêu chồng chềnh bến nước
Nắng xuống rồi nắng thay màu hẹn ước
Để trăng treo lưng lẻo sườn đồi
Gió gọi mùa hiu hắt lá vàng rơi
Ngõ nhỏ rêu phong xênh xang bầu rượu nhạt
Ai chờ ai tóc phai màu sợi bạc
Bụi thời gian da phủ đồi mồi.
Anh sẽ về trong nỗi nhớ khôn nguôi
Chắp lại cánh thơ nõn nà miền sơn cước
Gom nhớ gom thương men tình lên tiếng hát
Nhóm lại lửa rừng như ngày ấy bên em.
N.L.N




