TCCV Online
Buổi sáng lất phất mưa thật sự bình yên
Khi ngồi trong quán một mình
Nhìn dòng sông phẳng lặng
Mấy chiếc thuyền con nằm yên trên mặt nước
Ranh giới cuộc sống còn
Chiến tranh phải lùi xa của một thời máu lửa
Không muốn nhớ đâu phải quên
Bên nớ bên này đau đáu
Ý nghĩ chợt đến phải xua đi
Nhỏ giọt phin cà phê thầm lặng
Khoảng không gian mênh mang màn mưa
như làn sương trắng
Giải khăn tang vắt ngang song
Quấn tâm hồn người mẹ
Lận đận chờ con...
Ý tưởng chợt đến phải xua đi nỗi buồn đã lắng
Người viết điều này nhiều rồi trên nhiều trang báo
Sao ta lại rập khuôn
Quán vắng thêm vài khách
Ung dung gốc cây già
Trời khi không nặng hạt
Trên mái dù che bạt sợi mưa bắt đầu reo
Những linh hồn lưu trú có tán cây Bồ Đề
Ý niệm này ùa đến lạnh hơi nước mặt sông...
TX Quảng Tri 09-12-2015
P.V.Q.




