Tạm biệt phố ngày em giận dỗi...
Thôi em lên rừng đây!
Ngủ yên nhé đoạn đường cong vừa rẽ
Phố cũ xanh xao hao gầy lặng lẽ
Mưa sẽ để em quen với vệt bùn lầy...
Tạm biệt phố nhé, em lên rừng đây
Nỗi nhớ trong em lúc này là cây là gió
Là bước chân tí hon bên tàng cổ thụ
Là vi vu ầm ì, là nức nở đêm sâu....
Đừng níu chân em nữa, em đau...
Dằm cỏ gai xước vào em lúc mặt trời bừng nắng
Phố lạ lẫm bồn chồn, phố bỏ rơi em một đoạn đường rất ngắn
Chỉ rất ngắn thôi! Sao em lại muốn lên rừng....
Em thèm nghe gió hát
Tiếng xạc xào quấy quả hằng đêm
Để nghe mình lặng im
Giữa bạt ngàn im lặng
Rừng mở vòng tay trầm mặc cùng em....
Phố đừng buồn nhé, rồi em sẽ quên
Sẽ quên thôi tiếng thầm thì của phố
Tiếng thầm thì rất nhỏ
Chỉ đủ em nghe lúc ở giữa rừng....
Trong thành quách cũ
Anh đưa em về
Cơn sóng cuối chiều bạc đầu tiếng nấc
Giấc chiêm bao qua thành quách cũ
Cuốn nỗi muộn phiền trôi xa....
Dấu lông ngỗng và con còng gió
chạy về đâu giữa một ngã ba
Giếng ngọc và em, vó ngựa hồng hoang
ngày đất trời hòa một
Có đổi thay nào nhẵn trơn vết xước
Biển ngỡ ngàng mang đi....
T.T.T.T




