Xa quê vui ít buồn nhiều
Nhưng buồn da diết là chiều cuối năm
Rót ly rượu trắng sủi tăm
Nghe đời bèo bọt về nằm trong ly
Bỏ làng cất bước ra đi
Dạt trôi biền biệt biết khi mô về ?
Bao nhiêu cái tết xa quê
Hồn mơ sóng vỗ chân đê chập chùng
Nâng ly rượu, bỗng sượng sùng
Mồ cha giờ hẳn thành lùm cỏ hoang?
Giao thừa ai đốt nén nhang?
Cội mai biết có nở vàng sân xưa?
Chập chờn bóng mẹ phên thưa
Trọn đêm trừ tịch gió lùa hắt hiu...
Cuối năm hồn thả phiêu diêu
Gởi về cố quận trăm điều ngổn ngang
Nâng ly tủi phận đi hoang
Rưng rưng tạ lỗi với làng, làng ơi !
H.Đ.N




