Chật một chiều rang nắng
Nghĩa trang Trường Sơn mênh mông
Thời gian già trên hàng hàng bia mộ
Chỉ gió là đang xuân
Gió vẫn đêm ngày ôm ấp các anh
Gió thì thầm như lời ru của mẹ
Gió khát khao
Gió thức
Gió gọi về bao mất mát hy sinh
Những ngôi mộ chưa tên
Xin đừng ai gọi vô danh
Vẫn máu vẫn xương
Anh vẫn con nước Việt
Đất nước đã hòa bình
Chiến tranh lùi xa thế
Đau mẹ còn đau nguyên
Xin gió thôi cồn cào
Xin rừng hãy tịnh yên
Cho tôi được phút giây lặng mình trong tưởng nhớ
Cho tôi được thắp thêm nén nhang lên từng ngôi mộ
Giữa một chiều sương khói...
Trường Sơn.




