Sông Hiếu chẳng còn chờ
Có lúc tôi nhớ về sông Hiếu
Như nhớ về một thuở rất xanh trong
Người con gái có đôi mắt trong veo như sông
Tóc mềm mướt như sông
Người con gái nói yêu tôi trong một buổi trưa hè trên bến sông xưa
Bến sông xưa có bờ tre xanh ngút mắt
Màu của lá tre xanh như một mớ ký ức dịu dàng…
Đôi khi tôi mơ về sông
Như mơ về một tình yêu muộn màng
Tôi luôn là một gã đàn ông muộn màng
Muộn màng và ray rứt
Ray rứt vì những điều tôi chưa kịp thổ lộ với sông
Chưa kịp đắm mình vào lòng sông xanh trong
Ray rứt vì chưa kịp có chút ký ức ngọt lành với vòm lá tre xanh
Vì nụ hôn tôi chưa hôn người con gái…
Tôi như khúc gỗ mục lênh đênh trên sông
Mải miết, ơ hờ
Không bến bờ
Không bãi đậu
Tôi sợ chút vướng víu của nhánh rong xanh trên sông
Sợ sức hút vô hình của một nỗi chờ đợi âm thầm
Sợ ánh mắt rất trong của người con gái…
Trong ánh mắt có những khoảng bóng đêm buồn vời vợi
Không phải ai cũng hiểu
Không phải ai cũng nhận ra…
Tôi thương sông Hiếu ngày tôi trở lại
Nước vẫn trôi, những nhánh rong phiêu bạt vẫn trôi
Bến bờ xưa vẫn hiu hắt những hàng tre xanh
Chỉ mình tôi trên bãi dài hoang vắng
Bên sông Hiếu ngậm ngùi hoang vắng…
Tôi thương sông Hiếu ngày tôi trở lại
Như thương tôi ngày trở lại mà sông Hiếu chẳng còn chờ.
Tôi thương tôi một đời không sông Hiếu
Không biết nâng niu một sông Hiếu dịu dàng
Chút ký ức dịu dàng rồi cũng bỏ tôi đi…
Đi xa tít.




