Rơm nếp
Đứng rất lâu tận hưởng mùi rơm nếp
Một mình say ngơ ngẩn giữa đồng
Nắng tháng mười dâng mùi hương ngào ngạt
Rơm chẳng nặng gì cứ tưởng cọng rơm không
Thuở nhỏ xin rơm về lót ổ
Cả mùa đông hương nếp ủ quanh mình
Manh chiếu rách hai đầu đắp thành người lớn
Lời mẹ ru rau riếp làm đình!
Những cọng rơm không có gì trong ruột
Tinh chất bao nhiêu thành gạo nuôi người
Chỉ còn lại một mùi thơm lam lũ
Vương sau mùa thân rơm rác, vậy thôi!
Rau riếp làm đình, rau riếp không còn mẹ
Rơm nếp trưa nay đồng vọng tiếng ầu ơ
Rau riếp hỏi mình khi nâng lên ống rạ
Còn lại gì sau những vần thơ?
Dự cảm
Mẹ gieo lúa sẽ không phải gặt về toàn gió
Mở nồi cơm không phải xới toàn nỗi lo âu
Chải sợi tóc không chải màu giông lốc
Nón đội lên không đội lũ lụt trên đầu
Đám mây kia sẽ gieo xuống lời ca bao nhiêu điều tươi tốt
Liềm hái hân hoan tiếng hạnh phúc reo mừng
Xanh lại giấc mơ cháy âm thầm cổ họng
Nhạc lanh canh thức dậy những hạt vàng
Chân không phồng rộp trong mỗi lời trò chuyện
Hương trĩu mùa ánh mắt trĩu sang nhau
Lục bình sẽ sáng những cái nhìn sinh nở
Đất ru lời nắng ngọt đến mai sau
N.M.K




