Với riêng anh,
khi em cười
nghĩa là em đang hạnh phúc
em đâu cần giải thích
cả nụ cười mình
sao anh không hỏi em về sự lặng im
cách em lau giọt mồ hôi ngang mặt
đôi khi em không phân biệt được nước mắt
nên em quay đi
nghe sợi tóc ướt thầm thì
Anh làm sao thuộc được nụ cười em
như em thuộc cách anh gọi em những đêm ngút gió
như em thuộc những lần ta siết tay nhau
như khoảng trống thuộc em
căn phòng thuộc nỗi nhớ
Em là người khơi đốm lửa
đâu sợ mình bỏng tay
chỉ sợ nụ cười em lạc giữa nóng riết này
một mai thành tro bay qua mùa hương cũ
anh có ở đây không?
anh có ở kia không?
em giấu nụ cười anh trong mái tóc bồng
đi qua điệp trùng trăn trở
Còn lại đây vài câu thơ
em đã nghĩ mình không - thể - thở
nhưng anh ơi,
có lẽ vì em yêu anh nên mây vẫn trắng ngang trời
em vẫn cười riêng em nụ cười anh không bao giờ thuộc.
S.C




