LTS: Nhà giáo Phan Phụng Thạch (tên thật: Phan Ngọc Thạch) sinh năm 1942, mất năm 1973. Quê quán: Làng Đạo Đầu, Triệu Phong, Quảng Trị. Ông từng dạy học và quản thủ thư viện tại Trường Trung học Nguyễn Hoàng (Quảng Trị). CV. trân trọng giới thiệu chùm thơ của ông rút trong tập “Phan Phụng Thạch - Di cảo & Ký ức” (NXB Hội Nhà Văn, 2014).
Quê hương thời thơ ấu
Ngày xưa đó thanh bình như nôi trẻ
Như cánh đồng lúa chín cánh cò bay
Anh lớn lên trong lời ca dao mẹ
Trong mồ hôi cha đổ xuống đất cày.
Thấy ở đó quê hương trong đám mạ
Trong hàng rau trong luống cải hoa vàng
Trong đợt khói lam chiều quanh mái rạ
Trong tiếng hò giã gạo nhịp khua vang.
Tuổi đi học theo chân người rảo bước
Tìm tin yêu trên sân cỏ trường làng
Lời thầy vang rộn ràng theo nhịp bước
(Trong tâm hồn âm hưởng đó chưa tan).
Rồi đêm đêm đèn dầu xua bóng tối
Anh ru hồn trong từng tiếng ê a
Chồng sách vở cao dần theo lớp tuổi
Theo ơn thầy cùng nghĩa mẹ công cha.
Nhưng sách vở chưa làm nên sự nghiệp
Thầy bỗng xa và bè bạn lên đường
Anh cũng mơ chuyện anh hùng nghĩa hiệp
Nên theo người đi giữa lửa quê hương.
Thơ cho người Phúc Lộc
(Gởi H.T.X.B)
Em có về thăm Phúc Lộc không?
Nắng xưa e nhạt áo em hồng
Những con bướm của thời thơ ấu
Còn trở về bay trong nắng trong?
Quê cũ bên trời, ơi nhớ lắm!
Cuộc tình còn đó những mê si
Thương em áo lụa chiều hoe nắng
Thương cả con đường em bước đi
Đời đã ba mươi, hồn đã mỏi
Lẽ nào trôi mãi giữa hoang liêu
Em bây giờ cũng như sương khói
Không nhớ sao lòng anh hắt hiu
Bao giờ em trở về Phúc Lộc
Nhớ gởi cho anh ít nắng vàng
Với đóa hoa anh cài mái tóc
Phương người anh sẽ đón xuân sang.
Tháng hạ
Khi trở lại với nỗi buồn tháng hạ
Lối xưa giờ hoa phượng nở rưng rưng
Tình nghĩa đó đã phai vàng như lá
Các em còn lưu luyến chút gì không?
Các em còn thương về ngôi trường cũ?
Vườn thiên đàng của tuổi nhỏ vàng son
Thầy đứng đó như một loài cổ thụ
Chút bóng hiền che nắng lũ cây con
Buổi học cuối môi cười nhưng mắt khóc
Hồn rơi theo lá phượng rụng sân trường
Các em về với nắng vàng trên tóc
Với ve sầu cất tiếng hát bi thương.
Từ hôm đó bay đi muôn vạn ngã
Trời quê hương có mỏi cánh ngàn chim?
Lòng các em có xanh màu lá mạ?
Và lời thầy còn vang dội trong tim?
Những âm vang của giờ chơi, giờ học
Đã chìm theo cùng tiếng trống tan trường
Nhưng tin yêu thầy gieo giờ đã mọc
Hay cũng tàn theo khói lửa quê hương?
Khi trở lại với nỗi buồn tháng hạ
Lối xưa giờ hoa phượng nở rưng rưng
Tình nghĩa đó đã phai vàng như lá
Các em còn lưu luyến chút gì không?
P.P.T




