Thuở nhỏ lớn lên bên quê ngoại
Xanh mướt vườn cây râm mát bốn mùa
Nhà có cây rơm to bằng trái núi
Giấu trái na chờ mở mắt trông ra
Con đường nhỏ trẻ con say đánh đáo
Cánh đồng làng hun hút hàng tre
Tổ chim dộc thả mình lủng lẳng
Trái thị vàng thơm những trưa hè
Mấy thằng bạn tuổi hoa tuổi bướm
Lớn lên mỗi đứa mỗi phương trời
Mái đình cổ bậc đá xanh rêu đổ
Cây đa già, phố chợ chơi vơi
Tuổi mười sáu chớm biết yêu hò hẹn
Nước giếng làng trong vắt mắt em tôi
Đường đất đỏ bùn non đặc quắn
Đôi chân trần trắng mịn rợn da
Rồi từ ấy tôi xa làng biền biệt
Đâu lối về hoa cau nở trắng bung
Để đêm đêm nghe lòng thổn thức
Nhớ quê hương nỗi nhớ không chừng
Có một miền quê ta thương nhớ
Hiển hiện trong ta những đêm dài
Xin nguyện lòng ta xin nhớ mãi
Quê hương tiếng gọi mãi mong chờ.
Đ.T




