TẠ QUANG VŨ
Quảng Trị nỗi nhớ niềm thương
Kính tặng đồng chí Đại tá Ngô Hồng Minh,
nguyên Chủ nhiệm Chính trị Bộ CHQS tỉnh Quảng Trị
Quảng Trị trong tôi nỗi nhớ niềm thương
Tháng năm xa luôn nhớ về quê mẹ
Gót chân trần triền đê thời con trẻ
Ầu ơ tiếng mẹ trưa hè vọng ru
Quảng Trị ơi, nơi tôi lớn khôn
Cánh đồng làng bàn chân rát bỏng
Bóng dáng gầy vai oằn gánh nặng
Mẹ ra đồng cơm nắm, muối rang
Theo tiếng gọi thiêng liêng tôi xa làng
Chắc tay súng ngày biên cương rực lửa
Trời Hà Giang tim bầm, máu ứa
Đồng đội tôi mãi mãi không về
Tháng ngày dài biền biệt xa quê
Bình Định, KonTum hơn nửa đời quân ngũ
Đêm trở mình nghe mưa rừng gió hú
Quặn lòng thương mẹ nhớ cha
Nay trở về mảnh đất quê nhà
Thạch Hãn sông quê, một thời ngụp lặn
Xin giữ lại nghĩa tình sâu nặng
Đồng đội ơi nhớ mãi… ngày về.
Non nước tỏa sáng
Vết thương, dẫu chưa lần trúng đạn
Luôn trở về đau nhói tim con
Ngày con sinh ra, đầu mẹ trắng khăn tang
Ba nằm xuống miền đất nào mẹ hỡi
Con trẻ hồn nhiên với tháng ngày chờ đợi
Ba trở về như mẹ kể từng đêm
Con đâu hay sau giấc ngủ êm đềm
Mẹ lặng lẽ ngắm nhìn con rơi lệ.
Mẹ ơi! Núi non nào cao hơn tình thương của mẹ
Biển nào rộng hơn nỗi đau trong lòng con trẻ
Khi ba không về, như mẹ kể từng đêm.
Mẹ ơi! Đất nước mãi ngàn năm khắc ghi lòng mẹ
Dẫu giờ đây, ba mãi không còn nữa
Ba vẫn muôn đời, tỏa sáng với nước non.




