Tôi ngớ ngẩn nhặt nắng chiều mùa hạ
Thả vào thơ làm quà tặng cho người
Tôi vớ vẩn nhặt sắc màu của lá
Thả vào hồn cùng khát vọng xa xôi
Mưa bất chợt làm nắng chiều vụt tắt
Gió vô tình bóp vụn sắc yêu thương
Chỉ còn lại trong ánh ngày nhạt thếch
Bóng người, xe xuôi ngược trên đường
Tôi lạc lõng giữa dòng đời trong đục
Mắt vu vơ tìm kiếm một sắc màu
Chân vô định bước về miền ký ức
Với cánh đồng, bãi mía, nương dâu
Tôi nhặt lấy ít hương hoa đồng nội
Làm hành trang đi tiếp đường đời
Dẫu mưa gió vô tình bất chợt
Nhưng sắc màu chẳng thể tàn phai
Tôi vẫn cứ làm điều ngớ ngẩn
Thả nắng vào thơ để tặng người
Bởi của cải chất đầy vẫn cứ nghèo kiết xác
Nếu tâm hồn cạn kiệt những buồn vui…
T.M




