Qua chiều Thạch Hãn
“Đò lên Thạch Hãn ơi… chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm…”
(Thơ Lê Bá Dương)
Một mảnh trời xanh phơ phất mây bay
Tháng Bảy gió và hoa và cát
Đi qua những bãi biền những cồn lau
Đi qua những mênh mang
Mới hiểu vì sao đời sông phiêu bạt
Mới hiểu đời quê còn khoảng lặng xa mờ…
Bữa tôi về khắc khoải câu thơ
Rưng rưng thời mưa bom bão đạn
Liêu xiêu sóng sông
Bến bờ xưa Thạch Hãn
Để nghĩ về sự mất mát chia ly
Mà đau đáu nỗi niềm…
Dáng tượng đài
Mười chín giọt máu tim
Mười chín bài ca
Thành mây bay thành ngọn lửa
Phút oanh liệt năm xưa bên kia là trận địa
Các anh ra đi bất tử vĩnh hằng!
Bữa tôi về sông tròng trành gió trăng
Đọc lá thư thiêng cổ thành nhòa bụi
Có câu hát mẹ ru xưa
Có bàn tay ấm của người thiếu nữ
Anh gởi lại
Mỗi tấc đất nơi đây là mỗi cuộc đời…
Thạch Hãn chiều rưng sóng xa khơi
Máu thịt đời sông đời cát
Tôi biền bãi tôi xa xăm cổ tích
Để thấu hết cội nguồn
Giữa ngọn lửa và sự chết
Những cuộc đời sông thức hóa trầm hương…
Tháng 7/2014.
Viết ở nghĩa trang
(Tặng bạn bè tôi, những người nằm lại, những người trở về)
Bạn có về vàng nắng chớm thu?
Nghĩa trang khói hương loang màu ký ức
Nhớ khoảng trời xưa mưa chùng gió giật
Mòn gót hành quân sương lấm góc biên thùy
Rừng đại ngàn len lỏi bước quân đi
Suối cạn mùa khô cháy lưng vạt nắng
Chân vấp triền đêm mênh mang cánh cò quê xa
Ngậm cơn sốt rét chiêm bao hương lúa quê nhà…
Bạn có về từ ấy ba mươi năm
Ba mươi năm ngày tuổi trời dừng lại
Mơ trẻ trai những con đường súng nổ
Mơ vòng tay những mát ngọt chưa dành
Lỗi hẹn xa vời một mái tóc xanh
Rồi giữa tiếng xung phong rồi bom gầm đạn rú
Bạn ngã xuống câu cuối cùng rơi lại
“Mẹ ơi, con…” bay vào mênh mông
Bạn có về mờ mắt mẹ vợi trông
Hàng mộ chí trầm tư nghiêng chiều cổ tích
Dễ chi nguôi quên tháng ngày chiến dịch
Trận mạc vời xa tuổi xuân vời xa
Bạn có về vàng nắng chớm thu?
Nghĩa trang khói hương loang màu ký ức
Tuổi hai mươi nơi biên thùy dậy đất
Bè bạn bây giờ quay quắt một thời trai…
N.H.T




