Phải lòng
Em mang lời thương qua chín núi
Buộc nơi bậu cửa nhà mình
Bảy vía anh theo về xin cởi
Cầu thang chín bậc trăng xanh
Phải lòng
Sao kèn anh đem thổi
Gọi mặt trời đậu vai núi nghiêng nghiêng
Gọi tiếng lượn về ngang bậc cửa
Gọi áo chàm em qua núi cùng anh
Cum lúa xanh để dành làm cốm
Gọi em về nhịp tiếng chày đôi
Nay lúa chín lời thương chưa kịp cởi
Chim khách đường xa lỡ cắp mất rồi!
Thơ giữa phố mưa
Phố mắc nghẹn một cơn mưa
Ngồi nghe em… gỡ nhặt thưa cuộc đời
…
Cái ngày ấy đã xa rồi
Người đi bỏ lại tiếng cười sau lưng
Đắng lòng những giọt rưng rưng
Nghiêng thì con gái, tròn vuông phận người!
Hồng nhan chi lắm em ơi
Đau duyên chồng vợ cái lời trước sau
Nát lòng những chuyện bể dâu
Đơn thân gối lệch, chăn nhàu… thế a?
Em là mẹ, lại là cha
Xô nghiêng tứ phía, lệch pha dấu tình
Rỗng mùa dốc cạn bình sinh
Lời ru đi với một mình nhớ quên?
H.C.T




