Ở đây mùa nắng em ơi!
Trên đồi cao gần với mặt trời
Miền đất đỏ, đỏ tươi màu đất
Lối về lẫn trong rừng phi lao
“Gió như tình yêu ngày thổi ra khơi
Đêm gió từ khơi thổi lại”*
Tình yêu em là mãi mãi
Hồi hộp mỗi lần anh đến gặp em
Mảnh vườn xưa một góc bom đào
Lứa cây mới đã một mùa ra quả
Trái dưa ngọt nước như trào qua vỏ
Giữa bãi cát khô giòn, cây làm anh ngạc nhiên
Câu lý ai hò nghe thương hơn
Từ lúc có em và giọng nói miền Trung
thương đến thế!
Ở miền đất đỏ
Gió biển lên từ mọi ngã
Nóng chẳng gì hơn nóng gió Lào
Bãi cỏ gianh dầm trong bão lửa
Thân cỏ khô rồi, che ngôi nhà ta ở
Gió biển mặn thổi trên bờ dương
Gió mài lá cây nhọn sắc như kim
Trên bãi cát
Cây già rễ cắm sâu thêm
Ngọn xương rồng tòe ra bởi gió
Lá tự dầy thêm giữ nước bên trong
Trước nhà em,
sóng núi nhấp nhô đổ lên Trường Sơn
Sau lưng,
sóng nước trập trùng dâng trên biển cả
Vị hồ tiêu thơm cay đậm nắng gió
Trái dưa ngọt đậm hương bãi bờ
Tình yêu em đậm niềm nhớ anh.
Trên đồi cao
Gió thổi phân minh
Nơi gió biển hẹn cùng gió núi
Dải đất hẹp nói lời anh hiểu
Để rộng ra tình em và lòng đất quê mình.
T.N.D
__________
* ý một câu văn của Pau - tốp – sky




