Yêu quá bạn bè giấc ngủ đêm nay
Đứa nằm nghiêng ngực hứng ngang luồng gió bể
Đứa vô tư gác chân lên bờ Nhật Lệ
Đầu gối cao trên gạch đá thành xưa
Tiếng ngáy vang phập phồng làn mưa
Ta kéo chăn đắp lên lô xô gạch vỡ
Gương mặt người thân-thành phố-bom rơi!
Không biết bao đêm ta ngủ giữa trời
Mở mắt gặp sao, tay gác trán gặp hướng đi của gió
Mặt trời lặn vẫn ấm nồng hương đất hương cỏ
Tiếng mớ bạn bè nhắc công việc hôm qua
Đứa suốt ngày gỡ gạch tường nhà
Vạt áo đỏ bỗng thành lửa sáng
Đứa phá thủy lôi bàn tay cháy sạm
Vỏ bom lì mặt dấu tay ta
Ôi đêm nay nòng pháo phòng không vươn cao giữa đổ nát phố nhà
Sau tháng năm ta trường kỳ đánh giặc
Ngọn lá ngụy trang pháo, ngụy trang xe, không bao giờ ta ngụy trang gương mặt
Nụ cười thành ánh sáng đêm nay.
L.T.M




