Đứng trong lau lách, sú bần
khai hoang mở cõi đầu trần chân không
nước mình đông đúc nhà nông
tay chai vỡ vạc mênh mông đất trời.
Mồ hôi mặn với mồ hôi
cánh cò thì trắng, phận người lại đen
nhà quê hai bữa cơm đèn
thương sao ăn chắc mặc bền, ngày xưa!
Nông dân dải nắng dầm mưa
có từ cái thuở ta chưa có gì
đói rách vẫn giữ nghĩa nghì
sĩ – nông vốn chẳng so bì thiệt hơn.
Nông dân thấu tỏ nguồn cơn
trái cây chén rượu cũng ơn ông bà
trên là nước, dưới là nhà
chân đất áo vải đi qua chiến trường.
Thân gầy gối đất nằm sương
bình nhì đổ máu tan xương muôn phần
liều mình trận mạc xa gần
điệp trùng liệt sĩ con bần nông ơi!
Đến khi yên đất, lặng trời
nông dân bé mọn lại cười, lại ru…
ai lớt phớt, ai vi vu
nông dân vẫn phải cần cù mưu sinh.
Đất là ta, đất là mình
đất – người, người – đất nghĩa tình thẳm sâu
thái bình rồi vẫn còn đau
quan tham nhan nhản, mặt nhàu nông dân.
Giặc ngoài tan lại thù gần
nghe trong đất những âm thầm cuộn sôi
nông dân vạn đại, vậy thôi
khi nước lặng, khi sóng dồi triều dâng.
Nông dân, nông dân, nông dân
buồn vui bao nỗi xa gần ai hay?
dưới trời để ngửa bàn tay
có bao cay đắng, đắng cay lên mầm!
Tâm sự
(Thơ dự thi)
Đã đến lúc chỉ nhớ điều tốt đẹp
dẫu trái tim rỉ máu giữa đường chiều
ngôi sao nhỏ soi vào ngõ hẹp
một nụ cười cũng ấm áp bao nhiêu!
Đã đến lúc bình tâm lặng lẽ
sự cô đơn vây bủa cũng là thường
đâu dễ có trên đời này tri kỷ
giữa âm thầm gom nhặt gié yêu thương.
Đã đến lúc bạc tiền không ham hố
xin nhẹ nhàng như làn gió đồng chiêm
bay không mỏi trên bãi bờ xứ sở
nhặt hạt rơi hạt vãi nhu hiền.
Đã đến lúc lắng nghe nhiều hơn nói
như cây vườn cứ chiu chút mà xanh
cũ chắc hạt còn hơn lép mới
thơi hay đời, tạc dạ chữ Tâm
N.H.Q