Gió Lào cõng về khô khốc
Để lúa nương chắc lép phận mùa
Những cánh rừng nguyên sinh
thành chuyện kể xa xưa...
Mở mắt, nhói lòng, đồi trọc
Dội về âm thanh máy cưa khô khốc
Xẻ dọc, đẵn ngang, trơ gốc đại ngàn.
Dòng nước lành không còn chỗ trú chân
Đành lòng... về xuôi gây lũ.
Đàn nhồng chẳng còn nơi trú ngụ
Vỗ cánh bay đi. Ngoái lại. Buồn!
Nơi tôi sống
Lạ lẫm cánh chuồn chuồn
Bay thấp mà chẳng mưa
Bay cao mà chẳng nắng
Tiếng trống chiêng rơi vào tôi khoảng lặng
Chách - bụp - bụp xèng, lạc nhịp điệu tâng tung.
Tôi mộng du trong cõi mông lung
Rượt bắt mạch nguồn chạy trốn
Bắt gặp dưới những mái nhà tôn chói nắng
Câu lý già làng, bọn trẻ chẳng buồn nghe!
Nơi tôi sống
Bình minh thót mình bởi những tiếng còi xe
Lũ gà nằm lười quên gáy sáng.
Tôi, vệt khói quê mùa
bay lên từ quên lãng
Nhìn xuống bản làng
thương mái lá mồ côi!
Đ.P.H




