Tôi về làng ít kẻ nhận ra tôi
Người quen cũ giờ thưa thớt quá
Bạn bè xưa mỗi người một ngả
Mới trẻ nít năm nào giờ đã ông bà.
Mỗi một năm tôi trở lại thăm nhà
Cha mẹ mất đất mình người khác ở
Tôi như kẻ đi xem tuồng hết chỗ
Cứ lang thang trên chính quê mình.
Khi trở về ngồi bên nấm cỏ xanh
Mới nhận biết mình vẫn còn cha mẹ
Mới cảm hết tình quê sâu nặng thế
Nới cha mẹ nằm đất hóa thiêng liêng.
Trở về quê là trở về nguồn
Nơi lần đầu bàn chân tôi chạm đất
Nơi những khi xa tôi nhớ về quay quắt
Lòng thắt đau mỗi tin lụt bão về.
Tôi mang theo hình bóng làng quê
Đi đánh giặc đầu non cuối bể
Có nỗi nhớ mang hình giọt lệ
Vẫn nguyên lành như thế đến hôm nay.
Chỉ là giấc mơ
Hãy nhớ lại đôi lần trong quá khứ
Giữa đạn bay cái chết rập rình
Có gã trai một tay cầm súng
Một tay kia nắn nót viết thư tình.
Những lá thứ viết ngoài mặt trận
Tôi nhờ người mang về trao em
Rồi nhận lại dòng hồi âm tàn nhẫn
Em lấy chồng ngày tôi bị thương.
Hãy nhìn lại và em sẽ thấy
Tôi vẫn yêu em cho đến bây giờ
Trong lòng tôi thời gian như ngừng chảy
Mấy chục năm qua chỉ là giấc mơ
Hãy ngồi xuống uống chung chén rượu
Soi bóng mình trong đáy mắt nhau
Bụi trần em nghiêng vai tôi phủi
Chỉ bây giờ, đừng nghĩ mai sau.
P.B.L