Cái nắng cứ đuổi bóng lui
Khi mình vẫn về phía trước
Xuân ơi sao em mãi ước
Sắc xanh thì!
Đời con người là những cuộc ra đi
Bắt đầu từ đâu
Những nghịch lý giữa những miền tán sắc
Đâu chỉ bóng đêm là đen?
Mặt trời đánh thức vạn vật
Nhưng con dơi lại ngủ vùi quên cả mùa đông
Những lột xác
Con bướm tằm hóa kiếp...
Ta hôm qua
Hôm nay
Còn lại
Đi qua những giấc mơ... chạm đến miền chân!
Những chát mặn từ giọt mồ hôi mẹ thấm vào giọt sữa
Trắng ngần hương thảo thơm con kính dâng
Khát nguồn cội
Từ nụ cười mẹ xanh màu tấm bé!
Quê hương!
Tiếng trọ trẹ “Mô - tê - răng - rứa”
Giữa phố đông những ngôi nhà chiếc hộp
Nghe mặn tình ấm bát chè xanh.
Quê hương nơi ấy
Khói vương chiều
Dòng Lam xanh mát
Mẹ lẫy Kiều con đẩy giấc thơ
Tình yêu như hạt phù sa
Mẹ cho con biết gieo mầm trên thửa ruộng
Những mùa hạt
Lại bắt đầu nẩy mầm từ bàn tay!
T.L.A




