Ôi Hiền Lương ám ảnh một đời
Nơi mẹ tôi ngóng chờ ngày Thống nhất
Nơi mẹ ngóng tôi về từ chia cắt
Nơi mẹ tiễn những đoàn quân đêm Nam ngày Bắc
Nơi mẹ đong một đời sông đầy nước mắt
Giờ gần trăm tuổi mẹ tôi vẫn ngồi
Một nhịp
Bên ven bờ Hiền Lương...
Còn nức nở tới bây giờ, câu hát
Tôi tìm thăm nhạc sĩ Hoàng Hiệp
Để cảm ơn ông
Tuổi hai mươi đã hát khúc phi thường
Cho một ngày non sông thống nhất
Có cần tính
Bao nhiêu cây cầu trên dòng Hiền Lương đã bắc
Bao nhiêu đôi lứa tìm nhau
Bao nhiêu binh đoàn ra trận
Chỉ mẹ và sông Hiền mới biết
Bao đau thương đất nước nhận về
Hiền Lương
Chứng nhân
Một đồn Công an vũ trang
Một cây cầu sắt
Một lô cốt bờ nam
Dòng sông là di chỉ niềm tin
Thủy chung son sắt
Nếu có một dòng sông chảy suốt đời tôi
Đấy là sông Hiền thao thiết
Sông Hiền
Dòng sông đau đớn nhất
Chảy hai mươi mốt năm không một chuyến đò ngang
Gửi tình qua câu hát
Tìm nhau qua cách trở đoạn trường
Ngày dòng sông thành lưỡi dao chia cắt
Nước mắt người về ướt đẫm cỏ bên sông
Nước mắt chảy vào tôi nửa đời mặn chát
Người hẹn nhau đừng “Xa mặt cách lòng!”
Sông Hiền
Nơi Bến Tắt đầu nguồn sông chỉ mấy bước chân
Nơi rộng nhất chỉ có một trăm tám mươi ba mét
Xa nhau chỉ một mái chèo
Thương vạn người đi nửa kiếp chửa kịp qua
sông đã đến ngày trắng tóc
Một tiếng đò ơi, một tăm cá quẫy
Nức nở lòng, người thầm gọi sông trôi!
Thời gian phai phôi
Ai nhớ Hiền Lương lưỡi dao chia cắt
Hai mươi mốt năm
Đừng quên một thời đau
Tổ quốc
Đừng quên
Những máu xương cho một ngày Độc Lập
Xin đừng quên giá
Của hòa bình
Con ơi mỗi khi qua cầu Hiền Lương
Đừng quên ghé lại
Lắng nghe sông Hiền thầm thì
Nghe sóng hát
Về
Đất
Nước
Về
Dân
Việt
Việt
Xin cúi đầu trước Quốc Tổ
Dâng bài thơ Hiền Lương
Bảy nhịp
Bài thơ không chỉ cây cầu
Mà nói về Tổ quốc
Dài lâu...
T.L




