TCCV Online –
“Thân em như tấm lụa đào
Phất phơ giữa chợ biết vào tay ai”
(Ca dao Việt Nam)
Người đàn bà, dù là hoàng tộc ngày xưa hay sếp lớn bây giờ, vẫn phấp phỏng với chồng - con - duyên số
Có thiếu phụ trong vòng tay chồng rạng rỡ, đằm thắm mặn nồng, nở nhụy khai hoa.
Có cô gái làng đi lấy chồng xa, dâu xuất ngoại nhọc nhằn thân con ở
Có cô sinh viên bước vào đời hăm hở, chợt đớn đau khi gặp kẻ lừa tình
Có bà mẹ, như một đóa sen, vì đàn con đã nở hết mình, chúng thành đạt, gửi mẹ vào trại tế bần cho rảnh nợ
Có nữ doanh nhân giỏi, đẹp, giàu sang từng bao người hâm mộ.
Một ngày kia, rời nhiệm sở về nhà bỗng thấy mình cô độc, trắng tay, đức ông chồng của bà đang mê mải lả lơi với một ả giả nai ăn bám
Có nữ tiến sĩ giáo sư đam mê với công trình quên ngày quên tháng, chưa kịp hoàn thành thì con trai bất ngờ tử nạn đua xe.
Ôi! Học vị học hàm đã thành dải khăn trắng lê thê, mãi buộc thắt vào cõi lòng tan nát.
Người đàn bà dẫu là thôn nữ chân phương hay nhà thơ với tâm hồn bát ngát, thì hạnh phúc một đời vẫn là duyên phận - chồng - con
Cuộc sống nở hoa hay còm cõi hao mòn đều tất thảy từ cái điều muôn thuở ấy
Dải lụa đào, dù trong thời @ với muôn vàn hiện đại - vẫn phất phơ bay giữa phiên chợ tình nênh nổi, rủi may
Người đàn bà trông đợi con mình, như bông mẫu đơn hứng từng giọt sương mai.
B.N.P
(Nguồn – Tạp chí Langbian)




