Những ô nhớ đầu năm
Những ô nhớ đầu năm kẻ vào thơ em
Định vị nỗi buồn không cắt nghĩa
Mắt cười loáng thoáng mưa rơi...
Em gửi ô nhớ màu xanh tặng bình minh
Vẫn biết buồn đang dỗ dành vui
Vẫn biết không ai muốn khai bút bằng một bài thơ trách cứ
Nhưng - em - đàn - bà - vẫn - thế
Bắt thơ mình phải lấp lánh đau
Mồng một tết
Chênh chao chớp gió
Xuân đang ngọt mùa
Bao non mởn rút lòng cỏ biếc
Em gửi ô nhớ màu lửa tặng hoàng hôn
Hóa vàng nỗi buồn có thật
Những dòng tin chật căng điện thoại
Chúc em an lành, viên mãn, thơ hay...
Em học AQ. Giấu mình. Tự kỷ.
Người đàn bà làm thơ
Người đàn bà làm thơ
Xô lệch từng đêm
Vắt khô mình bằng nước mắt
Người đàn bà làm thơ
Nửa đời mặn đắng
Đếm nỗi buồn
những
giọt
thơ
rơi...
Người đàn bà trong em
Muốn tan chảy vào ngôn từ vô tận
Không đắn đo toan tính
Còn
Mất
Thiệt
Hơn...
T.M.H




