Những người đàn bà gánh biển
Chân trần lầm lụi lội sương
Phận người gánh biển dọc đường mưu sinh
Một vai bầm, gánh nỗi mình
Còn vai kia gánh bình minh vào bờ
Biển xanh thăm thẳm đợi chờ
Ghe chồng con họ dật dờ nơi đâu?
Đêm bì bõm gánh nông sâu
Áo cơm đè xuống nỗi đau nổi chìm
Bể đời tăm cá bóng chim
Đầy vơi gồng gánh nén kìm khát khao
Cát cồn buốt ngọn gió bào
Bước trồi bước sụt vọng vào giá đông
Cá tôm theo nước lớn ròng
Đàn bà xứ biển còn đong biển đầy.
Có khi
Có khi chỉ một ánh nhìn
Cũng làm sống lại một miền hoang vu
Nắng chênh chao tiếng chim gù
Cúc quỳ làm mắt em như nhuốm vàng
Có khi trời đổ mưa chan
Lại thương con cuốc ho khan rát mùa
Lưng ong Trúc đứng bên chùa
Biết lưng mẹ cõng nắng mưa mà còng?
Có khi mẹ gánh cơn giông
Chạy ngang về phía chẳng mong có người
Mà trong lòng những rối bời
Chỉ cầu con hiểu lẽ đời giống cha!
Có khi ngoài rặng tre ngà
Nghe thấp thỏm tiếng vạc già nấc đêm
Là lo nuộc lạt chưa mềm
Nên trong nhà chửa ấm êm mọi đường
Có khi lòng mở yêu thương
Thì sông lại chảy trăm phương về nguồn.
N.Đ.H




