những con đường gió bụi cuốn chân đi
quay nhìn lại thời gian như chớp mắt
đường quanh co là con đường dài nhất
đi suốt đời không đến được trái tim
điểm khởi đầu phải điểm cuối không em
dấu môi hôn xước lòng một thuở
đường vòng tròn chôn chân ta đứng đợi
kỷ niệm hóa mây bay trắng khung trời
có con đường ta chạy muốn hụt hơi
quay nhìn lại thời gian như chớp mắt
ta gọi tên ta chỉ lập lòe đom đóm
nếu không có vách đời bật ngửa lại phía sau
có con đường thật ngắn phải đi mau
rượu tri âm một ly sao chưa cạn
xin tạ lỗi với người là bầu bạn
con đường viễn ly chợt tiếc nuối cõi người.
Có bao giờ ta sẽ gặp lại nhau
nếu không chết thì làm sao có sống
lá không rơi cây đứng để làm gì
tình không phụ dễ gì rơi nước mắt
xót xa nào... khi phải nói chia lý?
chạy là để biết rằng: còn hy vọng
đi là chơi đếm nhịp gọi linh hồn
lời sáng thế biết bao người tin được
ngôn từ ta hai chữ nói yêu em
ai nhân danh biểu cảm ý tưởng mình
gai đời nhọn xuyên tâm trong lồng ngực
em yêu hỡi, mặt trời đêm thao thức!
thơ ngọt ngào xanh biếc những mầm đau
những mầm đau hóa mây trắng trên đầu
thơ cuồng chảy hình hài ta biến khúc
em hát ru tình trăm năm nhẫn nhục
rượu "giang hồ" ta ném chén giống Đặng Dung
rồi một hôm những hạt lửa cháy bùng
bụi tàn tro hòa tan vào biển cả
thế mới biết sinh thành từ nghiệt ngã
có bao giờ ta sẽ gặp lại nhau?