Nhặt bình yên
Biển cồn cào nhắc em nhớ đến anh
Dắt tình xưa men đường tìm lối cũ
Anh bây giờ có còn mất ngủ
Đan lưng trời ngàn mắt nhớ xanh xao...
Lang thang đêm nay em lại nhớ đêm nào
Trăng giữa tháng cứ thèm vầng nguyệt tận
Mây thản nhiên trôi giữa đời rất thật
Lóng lánh sắc màu sao tình ấy vỡ đôi
Đối diện đêm em và biển rong chơi
Hái tặng mình những bông sóng trắng
Gom giông bão ném trả về biển thẳm
Biển thương em nhấn trọn bão giông rồi
Mốt mai này thiên hạ thấy em vui
Em không giấu đời đâu... không phải thế
Hạt muối mặn chắt chiu từ dâu bể
Em dầm mình vào tâm bão nhặt bình yên
Một mình em với biển... tập quên...
Mùa anh
Ướt đầm ngực đêm
Mùa trăng viên mãn
Này núi này đồi này thảo nguyên này sa mạc
Cứ lẫn chìm mà say
Thử thả mình giữa bồng bềnh mây
Thử đếm đa mang đếm mùa gió rỗng
Phấn son cười ngớ ngẩn
Ấp úng giờ 25
Anh mang mùa đàn ông ru em
Hôm ấy thiên đường bỗng chật
Lưng chừng trời chỉ đôi ta cổ tích
Lọ Lem - Hoàng Tử đa tình
Bao dại khôn bỗng chốc rưng rưng
Bão đã chạm dốc đời thẳng đứng
Em ngọt ngào và anh chầm bập
Thủy triều sóng sánh thương ơi...
Đã trót để đam mê dẫn lối
Mùa tràn anh những mật nhụy hé chồi
Cứ để sóng cuốn hết mình như thế
Lần này
Tình nhé
Mù khơi...
T.M.H




