Ao ước được ngắm sông Hồng
Phù sa đỏ như môi trầu của mẹ
Thuở xa xưa...
Em xa Hà Nội,
Tôi cũng vừa biết nhớ
Gặp nhau sông chảy trong lòng
Thế rồi mùa thu trên cánh bay
Em đưa tôi ra tận sông Hồng
Bằng cách cho tôi ngồi sau lưng Hà Nội
Sông Hồng chảy sau gáy em
Mềm như sợi tóc thơm quấn quít gió Yên Phụ
Chiếc Honda như gào trên con đường đất
Những đứa trẻ chân trần chạy thoăn thoắt triền đê
Tiếng cười như sóng vỗ xô ghe cát...
Cầu Long Biên như một lão gù
Vai gánh những quả bom ráng đỏ
Mùa thu bước ra từ bãi ngô lộng lẫy
Những chiếc gươm xanh sột soạt vươn dài
Ai tưới gió vào giàn bè trầm châu thổ…
Mà nốt nhạc đen lưng lửng ánh trăng...
Bất chợt trong giọng Hà Nội của em
Tôi nhận ra phấn ngô non đầu lưỡi
Những hạt phù sa bẽn lẽn ươm vàng
Có phải sông Hồng là em phù sa đen bồi tóc?
Có phải sông Hồng là em giọng thổ nhưỡng Kinh kỳ?
Có phải em là sông Hồng vòng tay ôm tôi vào lòng Hà Nội?
- ”Vâng!...” Chỉ “vâng” thôi, mà Hồng Hà gió thổi,
mà nước chảy trong nhịp bén rễ của bãi ngô
Bình yên xanh đến kỳ lạ bàn chân...
Có lẽ đây là cảm giác chỉ người đầu tiên mới hiểu,
Sông Hồng hiển thị cho tôi...
N.T.N




