TCCV Online
Nguồn Hàn
Không thơm cũng thể hương đàn
Không trong cũng thể nước nguồn hàn chảy ra
Ca dao
Ta lớn lên bằng nước Nguồn Hàn
Có bóng Non Mai sừng sững
Trong lòng ta một triền núi dựng
Một dòng sông cuộn sóng Hãn giang
Ta mến yêu đất nước vô vàn
Yêu luống cày cha, giọt mồ hôi mẹ
Chén cơm ăn cũng nặng lòng sông bể
Tấm áo lành gánh nỗi gian lao
Ta lớn lên lời mẹ gửi trao
Chút thảo thơm ân tình nặng nợ
Trang sách mở đường đời muôn ngã
Ta đi lên theo bước người xưa
Ân tình nào khúc hát nhặt thưa
Theo gió mây núi ngàn âm vọng
Ta sống giữa đất trời cao rộng
Có lời ru nghĩa mẹ ngọt ngào
Đêm ngước nhìn tới những chòm sao
Sao nháy mắt nhìn ta thương cảm
Sao trời quê hào quang toả rạng
Ta tự hào sông nước quê hương
Tự hỏi mình...ray rứt với giọt sương
Đi hết tuổi vẫn còn vô tích sự
Vẫn vụng dại trên vai gánh nợ
Với gương xưa vằng vặc trên đầu
Ta một mình đứng lặng giữa đêm thâu...
Mùa thu đến
Mùa thu đến đất trời nền nã quá
Nắng vàng kia chầm chậm rải qua thềm
Hoa mưng đỏ buông hững hờ trước gió
Cành Tigon khoe sắc trước dậu thưa
Thu đã tới gọi ta về làng cũ
Tìm hương xưa tiếng dế gáy râm ran
Bao kỷ niệm đã lùi sâu ký ức
Sụt sùi mưa trời đất giăng màn
Ơi làng Hà rẻo đất xanh huyền thoại
Có gì đâu cứ níu ná mảnh hồn
Thương thương lắm bao mảnh đời cơ cực
Để nuôi Làng sỏi đá nên cơm
Thu đến rồi ! ngoài kia trống ếch
Nhảy tung tăng ông Địa chỉ biết cười
Và lũ nhỏ áo quần tươm tất
Đời đẹp thay tuổi lên chín lên mười
Thu nhè nhẹ rắc hương lên vạn vật
Chào ông bà cô cậu qua thôn
Những cánh tay qua bao ngày rắn chắc
Giữ làng quê năm tháng không sờn
Thu lại đến rồi thu đi còn nhớ
Chỉ riêng ta nuối tiếc những ngày xa
Mong ước thế hẹn mùa lá rụng
Về làng quê mây nước...cùng ta...
Ta về dĩ vãng nguyên sơ
Lại một mùa mưa đến
Gọi ta về dĩ vãng nguyên sơ
Thánh đường thênh thang em đi trong chiều nhạt nhợt
Quán càphê Boy những thanh trúc gầy trơ xương xẩu
Khói thuốc làm mắt em cay lặn vào ký ức
Em hỏi ta
Có phải ngày tình yêu tái sinh khi thiên sứ trở về
Nụ cười tuổi học trò chưa hề vướng bận
Chiều tan lễ
Ta cùng em ra miền ngoại ô
Con đuờng trống trơ hàng cây đoác bơ phờ
Vỏ bao Basto xanh lẻ loi bên vệ cỏ
Ta buồn lặng yên bên em
Tiếng đại bác ùng oàng dội về
Hỏa châu le lói góc trời xa thẳm
Tín hiệu ngày chia phôi
Lớp học bỏ trống một ghế ngồi
Bè bạn nhắc ca khúc quen thuộc
Rồi tên em
Xuất hiện trong những bài thơ viết trên phiến đá Trường Sơn
Em làm thiên sứ dẫn dụ ta trên đường hành quân
đến tận bây giờ
Giáo đường đêm nay
Lớp lớp gái trai khoe tuổi
Ta nằm đây ôm hoài vọng ảo huyền
Gõ lên bàn phím khúc nhạc tình của tuổi xanh
Tiếng ngân rung cùng trái tim ta một thời và mãi mãi...
Trống trơ
Ta về Bến Sanh chiều nắng nhạt
Trống không chòi lá bến sông xưa
Tít tắp cánh đồng xanh hút mắt
Bạn bè đâu, nhớ mấy cho vừa
Muốn hỏi dòng trôi lững lờ kia
Những ngày chinh chiến những ngày xa
Có người em nhỏ thường mơ mộng
Nhắc thầm tên trên bến Hồng Hoa.
Bến vắng chiều nay có còn ai
Nâng ly ta chạm với trời mây
Nghèn nghẹn lòng ta ngèn ngẹn gió
Đâu bóng người thương bến sông này
Xin hãy làm quen ngọn gió chiều
Trống trơ quán lá gió đìu hiu
Ngồi làm chi cho ngày tẻ nhạt
Ta về tìm lại chút hư hao
Quán vắng đợi người có sang ngang
Mang theo chút nắng rải dòng trong
Cho ta ấm lại ngày heo hắt
Sưởi cả trang thơ phút lạnh lòng...
N.Đ.T




