(Tưởng nhớ nhà thơ Mạnh Lê)
Như sinh ra từ đất
Anh sinh ra từ đất đúc trống đồng
Tóc đỏ kè đỏ quạch nắng gió Trà Đông
Người ví anh như chim phượng hoàng đất
Anh là cậu bé chăn trâu làng chè
ngụp lặn dưới lòng sông
Bát nước sông anh múc về
thờ cha còn trên bàn thờ
Nén hương còn cháy đỏ
Anh đã vội đi
Còn đó Người đánh thức đất đai
Còn đó Đất nước thuở Hùng Vương
Còn đó Lửa Hàm Rồng
Ruột gan của Một cuộc đời sông.
Anh là người gọi Hồn sông
Gọi hồn câu hát vỗ vào ánh trăng
Thuyền nát trăng lành.
Đất đúc trống đồng
Đất đẻ ra anh
Anh gọi hồn sông, gọi hồn dô tà dô tả…
Đất gọi anh về…
Đời ta chân ruộng giữ cho ta
Anh về với ruộng với đất
Với bát nước sông sáng sáng anh thờ cúng tổ tiên
Câu thơ giữ chặt đời anh.
Con chim phượng hoàng đất về với đất
Về với đất đúc trống đồng
Cánh đồng làng Chè còn mãi ánh trăng
Còn mãi câu hát vỗ vào ánh trăng.
L.B




