TCCV Online-
Người đàn bà đứng trên cầu
thả những bông hoa trắng xuống dòng Thạch Hãn
những cánh hoa hình con thuyền lửa
mang mang kí ức về đâu?
Người đàn bà đứng trên cầu
thả xuống dòng Thạch Hãn
một đêm trăng hò hẹn
thơm sâu nụ hôn đầu
Người đàn bà đứng trên cầu
thả xuống dòng Thạch Hãn
ánh mắt buồn chiều hôm sậm khói
rừng xa gió nổi run cây
Dòng sông hoa đêm đêm
lưu giữ những linh hồn bất tử
cháy lên ngọn lửa
tuổi hai mươi như giọt suối nguồn
Người đàn bà đứng trên cầu
nhìn dòng Thạch Hãn
nhưng nhức - trôi trôi…
chẳng thể nói lời tạm biệt
Giấc mơ tháng Tư
Tháng tư mang khuôn hình trái tim
Cõng giấc mơ bay về phía chân trời
Hoa gạo lại rơi
dòng sông vừa trôi vừa cháy đỏ
Ẩn dưới vườn cây
ngôi nhà trống trải, đơn sơ
tiếng trẻ khóc
lời ru héo hắt
người đàn ông không nhìn rõ mặt
đêm đêm theo gió tìm về
chị vội chạy ra mở cửa
nhìn trời treo nửa vầng trăng
mẹ tung chăn nói với bóng mình
mà cười - mà khóc…
Nhập vào đoàn người, đi dọc Trường Sơn
tôi cúi đầu trước hàng, hàng bia mộ
dòng chữ hiện lên… từng khuôn mặt trẻ!
Nhang khói nói điều gì?
mà trời tháng tư xanh
mầu xanh – Quảng Trị.
V.N




