Ngọn sóng Huyền Trân
Ngọn sóng có nhớ nhà không?
Ngoài kia biển lớn
Gió xô vào dải lụa Huyền Trân
Vấn thành khăn của đảo
Ai đi qua thương nhớ đôi bờ.
Đêm qua con cua đá nhìn trăng
Khóc đường đi của gió
Này trăm năm dâu bể
Vỗ vào đâu mà sóng rất buồn?
Thăm thẳm xanh trong
Màu thương của nước
Màu nhớ của mây
Màu trời của đất
Nên hình núi sông
Ai đi giữ đất giữ nước
Ai về gánh lấy giang sơn
Cho người tiên tổ
Khỏi buồn nước non
Con còng còn vương
Dấu càng xe cát
Huống chi người mình
Làm sao xa biển
Một dài huyền thẳm
Một xanh vô cùng
Một đất một nước
Đầu ghềnh cuối bãi
Họa đồ non sông.
Này lụa Huyền Trân
Về vấn khăn xanh
Ngọn sóng ngàn năm
Êm nằm trên bãi...
Tháng ngày bình yên
Em bước qua đường
Tìm dấu chân anh
Nghe bảo bình yên
Đành lòng em lội...
Sông sâu đò rộng
Sóng cả thuyền to
Em vịn vào anh
Đò đầy kệ nước...
Em lội một bước
Nghe tình thênh thang
Khăn áo sang ngang
Vai gầy dáng mỏng...
Kể chi tình động
Kể chi đời buồn
Buộc chỉ mà thương
Cột vào yêu dấu...
Nghe bảo bình yên...
Nghe bảo bình yên...
Đ.H




