Ngôi sao và dòng sông tình yêu
Người lính ấy ra đi. Con sông vắng tiếng cười vỗ nước, ngọn nắng khô cong vạt áo tím góc vườn. Mái tóc chị sáng nào cũng gội. Hương bưởi, hương chanh quyện gió xuân thì. Đêm bềnh bồng giấc mơ bước chân anh về. Một mình chị ngược con đường mây trắng.
Miền ký ức vàng son dậy sóng. Bom đạn mù trời sông không cách chia. “Gươm nào chém được dòng Bến Hải. Lửa nào thiêu được dải Trường Sơn”. Tình yêu lớn lên cùng quê hương, đốt cháy vụng về nông nổi, mà bạo liệt thiết tha bỏng cháy. Một đời nào dễ quên?
Người lính ấy đã không trở về. Nước mắt goá bụa lặn vào trong. Bạn bè kể về anh như cổ tích. Đêm nằm nghe tiếng mưa rả rích. Lòng không nguôi nhớ ngôi sao xa.
Gặp đồng hương
ở Nakhon Phanom
Lặng lẽ phù sa
chở tin yêu đầy lên khát vọng
Nakhon Phanom
có khác chi quê nhà
chỉ thiếu lũy tre buông làn tóc xuống ban mai gió lộng
Hơn mười nghìn trái tim mang dòng máu Việt
hòa trong nhịp điệu lăm vông
hòa trong hoa văn thổ cẩm
hòa trong câu chào nhẹ đến nao lòng
Này các em Phương, Thanh, Nguyệt, Sớm
mắt chớp nghe kể chuyện nước mình
qua miền thương đau
hết mùa giông bão
bao lần về nhận mặt quê hương?
Hỡi ngọn triều Mekong
tuổi thơ thuyền giấy theo nước xuôi dòng
những giấc mơ xưa không còn trong cổ tích
một ngày ăn cơm ba nước
hai phía Trường Sơn như cùng nhịp tâm đồ
Nakhon Phanom
nắng trắng trời nhưng lòng tôi râm mát
em hoa đại bên hồ
thả thơ dại lên đầu mày cuối mắt
tôi thành một ngẩn ngơ.
V.V.L




