Ba mươi tám năm rồi mới trở lại đây
Chúng tôi chở theo cả những chiêm mùa bội thu thất bát
Chúng tôi mang theo cả nỗi niềm mẹ cha trước khi về với đất
Tìm các anh ở đâu? Nước mắt cạn đáy rồi
Ơi các bạn của tôi thủa mười tám đôi mươi
Ơi cái tên yêu thương một đời gắn bó
Lúc lên đường tòng quân nào ai đã tỏ
Trung đoàn tôi 101 là gì?
Nào ai biết 95 hay 18
Bình Trị Thiên tên gọi một sư đoàn
Những bạn nằm đây từng tắm nắng Hải Lăng
Những bạn nằm đây từng tắm nước sông Thạch Hãn
Từng vùi mình Triệu Phong cát bỏng
Từng nấc lên đêm rút khỏi cổ thành
Một đoạn đường vài chục cây số thôi
Chúng ta phải đi ba năm mới tới
Các anh ơi mùa xuân theo từ
những cánh rừng tây Thừa Thiên vời vợi
Chúng mình ào ra cắt đường rút kẻ thù
Phú Lộc đây ư, cái tên mới chỉ biết trong thơ
Nay chúng tôi đổi cả tuổi xuân để mùa xuân này toàn thắng
Cả đại quân cả dân tộc mình ào ào xung trận
Các anh thành người cắm chốt lại nơi đây
Tổ quốc thanh bình hương khói lẫn cỏ cây
Ba mươi mấy năm tên của các anh vẫn khiêm nhường đến thế
Chúng tôi trở lại đây gọi nhau: đồng chí
Hôn lên mộ bia mang tên một sư đoàn
Đặt hoa lên những nấm mộ lạnh lùng
Những viên đá lót đường cho chiến thắng
Các anh kê thân mình để binh đoàn tiến vào Đà Nẵng
Mỉm cười theo, nhìn đồng đội lên đường
Tôi ngẩng đầu trời Phú Lộc nhớ thương
Hỡi các anh linh xin về đây gặp những người đồng đội
Dẫu có muộn tượng đài linh thiêng vẫn là nơi tụ hội
Bình Trị Thiên ơi, nhớ mãi một sư đoàn
N.T.L