Em đi về phía không anh
để mùa thu không còn thắc thỏm
nhưng cơn mưa cứ gieo nỗi lòng
làm những hàng cây lạnh cóng
Thật là chán ngày không bình thường
ngủ vùi trong những cơn mộng mị
loài ve biến mất với tiếng rền rĩ mệt nhoài
thế mà tự nhiên lại nhớ
Cái nhớ cuối cùng của ngày lễ thánh
đem đức tin đúc một reo vang
em bồng bềnh
trên đại lộ thênh thang.
T.S.N




