Em bắt gặp vào một buổi sáng
Khi tất cả những thanh âm của đêm
của ngày hôm qua
của quá khứ lùi lại
Nhú mầm
Một giọt trinh nguyên
Mùa tràn về
đậu trên hoa
Tinh khôi ngoan hiền trong vòm lá
Lấp lánh tia sáng lạ...
Tinh khôi nhảy múa
Ta nhận ra điều gì sau môt năm đã cũ?
Lòng ngập tràn …
Nắng lên!
Đà Lạt, hoa và em
Kẽo cà
Cót két
Em bật dậy từ chiếc chăn bông còn vương hơi ấm anh
Thật khẽ thôi kẻo hơi ấm anh lan đi hết
Em không giỏi toán
Phải tính sao chia đủ hơi ấm
đợi đến lúc anh về?
Kẽo cà cót két
Cọt kẹt
Em chạy ra phía cửa
Cửa chính ngoan hiền trong ổ khoá
Cửa sổ khép hờ
Nơi em vẫn đứng nhìn ra con đường cái
Ngọn gió đi hoang lạc vào
Ngọn sương lan lạc vào
Đã hết rồi mùa Dã Quỳ
Đà Lạt thênh thang hơn mỗi con đường em qua
Những hàng cây đến mùa trảy lá
Trơ những con dốc
Ngun ngút phố dài
Đồi Mộng Mơ một mình em không còn mộng mơ
Thung lũng Tình yêu chỉ là một cái trũng
Sóng đánh Hồ,
Đâu rồi Xuân,
Hương hoang hoải
Một chiếc Pêdallô chới với giữa hồ!
Kẽo cà cót két
Mình em
Mùa đông
Kẽo cà cót két
Đà Lạt mong anh
Mong anh về
Cúc lại xoè những cánh vàng cánh trắng
Cẩm Tú Cầu điểm màu từng con phố
Giọt sương giăng trên Palace, Đồi Cù
Em mở tung cánh cửa
Chào đón sợi nắng li ti li ti tràn vào
Cuộn lại chiếc chăn bông còn vương hơi ấm anh
Em không giỏi toán...