Ngày mồng 8 tháng 3
Có một đoàn phụ nữ
Hành hương về xứ sở
Ở đó có rất nhiều đàn ông…
Rất nhiều đàn ông
Nhưng không phải ai cũng đã kịp làm chồng
Và trong đoàn hành hương không phải ai cũng có vận may làm vợ
Đất nước rộng và dài là thế
Mà không đủ một khoảng riêng cho một cặp người
Năm tháng dằng dặc là thế
Vẫn không có một khoảng ngừng để họ thành đôi
Họ vui cái vui chung, buồn với tất thảy mọi người
Những người đàn bà tiễn đàn ông ra trận
Kẻ một mình thì không bịn rịn
Có đôi có lứa mới da diết chia phôi
Đất nước có một thời
Chỉ có tình chung mới là vĩ đại!
Tôi đã quen lắm rồi
Cách đốt hương và bần thần nhìn ngọn khói
Ngọn khói nơi này thường đưa tôi trở lại
Miền ký ức rưng rưng…
Một người thương xa xót nhớ người thương
Nỗi đau riêng mới là đau có thật
Kẻ một mình… dẫu còn hay mất
Cứ như người vui ghép, khóc hờ…
Nhưng chiều nay
Có gì đó rất lạ
Những người đàn bà và những người đàn ông
Không phải là thân nhân, chưa hề thành tri kỷ
Họ cứ lặng im đốt hương
Ngọn khói bỗng như xoắn lại
Bao nhiêu câu hỏi buông rơi
Tôi bỗng nhận ra
Nỗi buồn này mới là tê tái nhất.
Đất nước ơi
Cả trong nỗi đau mất mát
Cũng không đủ chỗ riêng cho những cặp người?
X.Đ




