(Viếng hương hồn đồng đội Tiểu đoàn 47)
Sau chiến tranh mỗi đứa một nơi
Chiến trường xưa không hẹn ngày quay lại
Đứa lầm lũi trở về quê cấy hái
Đứa chuyển ngành, tôi phiêu bạt tha phương
Suốt cuộc đời cứ day dứt vấn vương
Nhớ Gio Cam nơi vào sinh ra tử
Nhớ trận đánh Xuân 72 lịch sử
Đồng đội tôi nhiều đứa mãi không về
Nghe đâu đây còn văng vẳng câu thề
“Dù ác liệt không bỏ rơi đồng đội”
Giữa bom đạn quấn võng, tăng chôn vội
Nỗi buồn đau cố nén lại bùng lên!
Đứa nào ra đi cũng có họ có tên
Có quê quán và ngày sinh tháng đẻ
Khi quy tập ai lau chùi sạch sẽ
Giờ mộ bia thành liệt sĩ “Vô danh”
Đã xót xa chưa sau cuộc chiến tranh
Mất mát hết đến cái tên cũng mất
Sống bám đất chết làm hoa của đất
Cho rừng hoa độc lập hôm nay
Sau chiến tranh tôi ra Bắc vào Nam
Đi hết nghĩa trang Gio Linh, Cam Lộ
Chưa thấy tên đứa nào trên mộ
Đồng đội đâu rồi? Lỡ hẹn ngày xưa...
Thắp nén hương lòng trời lất phất mưa
Đồng đội khôn thiêng về đây chứng giám
Mộ xây thẳng hàng uy nghiêm linh cảm
Mà đọc trên bia day dứt, quặn lòng...
N.T.B




