Mùa xuân rơi
Cuộn nỗi nhớ vào trong nỗi nhớ
Mùa xuân ơi, mùa xuân rơi
Những cánh xoan trắng dầm ngọn nước
Đợi khách bộ hành, khách bộ hành xa
Phố thấy lạ hay xuân về thấy lạ
Người đi qua người vướng víu lộc đường xuân
Anh quá già và em tôi đã lớn
Bận xuân về vẫn để ngỏ trái tim run
Rồi chút gì rộn ràng quanh khối phố
Hay lòng mình rạo rực, khao khát nở tầm xuân
Hay tại em tôi dịu dàng hơn mọi bữa
Mà mỗi bước đi vương thiện cỏ tầm gai
Em trang đài xuân mãi miết theo về
Xuân nhớ lá, lá nhớ cành xuân trước
Có một điều anh quên nên bước lỡ
Gần xa cách mà nhớ lúc xa xôi
Xuân an nhiên
Có những lúc thấy lòng mình rỗng... rỗng
Và con chữ xếp mãi chẳng thành đôi
Quê xa ngái, em chẳng màng son phấn
Tô thắm hồng chỉ tội bởi làn môi
Lúc em đi mùa xuân chưa kịp đến
Có lẽ nào quá khứ đã ngủ yên
Có lẽ nào cứ xa là hết nhớ
Những muộn phiền day dứt đến trăm năm
Gót chân nhỏ em giẫm trên đất khách
Còn chút gì vương bụi đỏ đường quê
Mùa xuân đến tan chảy cả trời đất
Biết làm gì cho hết tháng, đoạn năm
Biết làm gì cho con tim thôi rạo rực
Khách là quê, xuân vẫn cứ an nhiên
L.N.T




