Mùa thu qua ngõ
“Đi về trong cõi người ta
Người là người lạ, ta là quá quen...”
(Bùi Giáng)
Có phải mùa thu vừa qua ngõ
Bỏ lại sắc màu ưu tư
Trên từng nhành cây lá đỏ
Nên chăng mắt bỗng thẫn thờ?
Có phải mùa thu muôn đời mắc nợ
Những bông cúc vàng rạng rỡ đường mưa
Khi bão giông không hẹn mà đến
Cũng như trái tim ta lỡ nhịp
Chẳng thể bình yên
Đã mấy giao thừa...
Đừng rủ rê ta về lối cũ
Bởi nơi đây chỉ gặp lại chính mình
Đừng đếm tuổi bằng mùa đi tuần tự
Tất cả lụi tàn
Rồi sẽ hồi sinh!
Mùa thu khôi nguyên
Mùa thu phong tình
Vừa qua ngõ với bao điều chưa nói
Và ta nghe mơ hồ tiếng gọi
Vọng về từ cõi thiên di
Ơi mùa thu,
Đừng đi, đừng đi, đừng đi…
Trại sáng tác VHNT Đà Lạt
Bước chân chiều tím
Đường còn xa, em hãy bước cùng người
Tiếng guốc gõ rộn ràng như tiếng nhạc
Dẫu sẽ gặp những nỗi niềm ngơ ngác
Hãy tin mình đi đúng hướng mặt trời!
Gắng nhìn đời trong trẻo, mắt nâu ơi
Bằng Lăng tím mãi vẹn nguyên kỷ niệm
Mùa hạ cháy những khát khao tìm kiếm
Nhớ thương thầm xin lắng lại trong nhau...
Bước chân nào hạnh phúc lẫn khổ đau
Đừng toan tính - biết làm sao được mất
Đừng lo âu - tim nói điều chân thật
Chữ “thủy chung” hoa tím thả vào chiều...
Chớ ngại ngần trước bề bộn tin yêu
Sau trắc trở - niềm vui về gõ cửa
Sẽ trọn vẹn một hành trình dang dở
Dẫu cuộc đời không được đẹp như mơ!
P.T.A




