Ngồi trong quán cóc nhìn ra
Cơn mưa xứ Huế trắng nhòa không gian
Mưa xa rồi lại mưa gần
Mái hiên thả sợi tấm mành trong veo
Hàng cây lả ngọn gió reo
Bóng người loang loáng đuổi theo bóng người
Đóa hồng rã cánh rơi rơi
Thuyền ai thoáng bóng rồng trôi mơ màng
Tràng Tiền cõng gió sang ngang
Cơn mưa rớt hạt ngỡ ngàng bờ mi
Đền đài thành quách uy nghi
Tượng đồng nghiêng ngả thành trì như say
Ta người lữ khách qua đây
Hồn thơ thả gió mưa bay nhuốm màu
Huế ơi Huế cứ mưa ngâu
Để sông Hương chảy vào câu thơ buồn
Em người sống nghiệp bán buôn
Cùng tôi cạn chén để hồn lên ngôi
Lâng lâng nhìn đất nhìn trời
Nhìn cơn mưa Huế mắt người cũng mưa.
C.H




