em thầm ước
có một ngày cát trắng toả hương
mưa cát không nhói mắt đứa trẻ chăn trâu đen quắp hướng về phía biển
mùa cát bay, cát bỏng
anh mang vanilla từ đảo Madagascar
một ngày trong năm hoa vanilla nở
nữ thần hương liệu dìu em về xóm cát...
trưa hè
anh đội cát tìm em
hoa tràm rực vàng như mùa hoa cải chia ly bên bến sông
nắng chảy tràn vào lồng ngực khô toang hoác
thân hình thiếu nữ mười bảy in lên trên cát bên cây xương rồng ngồi thiền
gã chiền chiện lăn mình vào đôi môi mọng ướt
anh ôm vanilla tiễn em về phố phường
như trận thiên di của cát phủ lấp đoá hoa tường vi cuối vườn
giọt nước mắt tan chảy vào cát, gợi lên sinh linh bé nhỏ tình tự
anh quay về vườn câm
mùa hoa dỗ dành anh khóc
mùa hoa không thể liếm sạch vết thương của anh
mùa hoa theo em chết tựa thiên thần
mùa trăng ôm anh vào lòng
nghiêng ngả say
nghe lời suối khe nguyện cầu:
“ra đi
ra đi
là để quay về
chia ly
chia ly
đợi ngày bình yên”
anh vẫn chờ
mùa hoa vanilla trở lại
ngày này năm sau...
(Vanilla là một loại lan được mệnh danh là nữ hoàng hương liệu, được trồng ở một số vùng cát ở nước ta)
Em, con và bão
Em đi về phía bão
mưa phủ tấm lưng gầy
nơi xa con thơ đói
khản khóc bầu sữa mẹ tím ngày
Em đi về phía bão
gió mưa dội nát duyên tình
thương con đêm thơ gọi mẹ
đôi mắt buồn hệt phận chia ly
Em đi về trong bão
mỏng manh phận gái truân chuyên
nước mắt đổ đau con suối lũ
tủi, cô, thương, bạc bến đời mình
L.N.T