Dỗi hờn chi cơn mưa đầu hạ
Mà nghe như tức tưởi khó dừng
Ngày vãn cuộc. Giọt cà phê tong tả
Tay gối buồn lên nỗi nhớ rưng rưng
Tan trong mưa hoài nghi bóng tối
Gió đi hoang khuất mấy nẻo đường về
Câu thơ cũ ướt dầm trang nông nổi
Thời gian nghiêng. Trút xuống những cơn mê.
V.V.L




