Kính tặng Đại tướng Võ Nguyên Giáp
Có người lính nào không ước gặp vị Tổng tư lệnh của mình
Dẫu một phút một giây một lần đâu đó
Nhưng mười ba năm làm thủy thủ
Người là niềm tin trong tâm tưởng của tôi thôi
Thuở nhỏ đi trên đường Võ Nguyên Giáp quê tôi
Đồng Hới nhỏ càng thêm gần gũi
Người chỉ huy đội quân quần xăn dép lốp
Dưới gốc đa Tân Trào đọc lệnh xuất quân
Và chiến thắng dội vang Phai Khắt, Nà Ngần
Dẫn đại quân vào mùa chiến dịch...
“Việt Nam-Hồ Chí Minh-Điện Biên Phủ-Giáp”
Câu mở đầu nhân loại hướng về ta!
Tôi gắn chặt hình ảnh Người trong tim ra đi
Theo tiếng gọi: Tổ quốc bị xâm lăng-quân giặc tới!
Làm người lính tiền tiêu trước hạm tàu bão nổi
Ước mơ gặp Người chỉ là chuyện xa xôi...
Số phận cho tôi được gặp Người một phút bạn ơi!
Là khi tôi làm sách Danh Nhân muốn có tư liệu về Người
Tôi tìm đến số nhà ba mươi Hoàng Diệu (*)
Người đi vắng, và phu nhân Người tiếp đón...
Như những ngày ở rừng sâu Người thoắt ẩn thoắt hiện
Nghe tiếng Người vừa về, chúng tôi vội ra sân
Người chủ động bắt tay tôi và hỏi ân cần
“Có chuyện chi rứa”- Ôi giọng quê nhà thân thiết quá!
Phu nhân Người trả lời Người lý do tôi đến
Người mỉm cười và siết chặt tay hơn
Người hiền thế mà sao thắng cả “hai đế quốc to”?
Tôi nhỏ nhắn trước Ngôi- Sao- Ngời- Chói!
Một phút bên Người... trong tôi ấm mãi...
V.N
________
(*) Địa chỉ gia đình Đại Tướng - 30 Hoàng Diệu, Hà Nội.




