Một mình
Một mình
mình với một đêm
một mình
mong ngóng dài thêm...
nỗi mình
Nghe thời gian
trôi
vô tình
nghe nôn nao
nhớ
một mình
vẩn vơ
Chong đèn
trang sách khép hờ
chữ nhòa con chữ,
vần thơ lỗi vần
Một mình
ngọn gió phân vân
hiên khuya ghé lại
se mành nhòm song
Người đi
để lại phòng không
người đi
để lại...
một mình
buốt
đêm...
Cùng em đến với Bà Nà
Cùng em lên với Bà Nà
Một vùng trời đất giăng hoa đỉnh rừng
Thần tiên cảnh trí lạ lùng
Ngợp trong hương sắc, chập chùng cõi mơ
Xa kia là phố lô nhô
Gần bên mây trắng nhởn nhơ lượn vòng
Lên cao, cao đến tận cùng
Bốn mùa thời tiết về trong một chiều
Thả hồn qua ô cáp treo
Phố lao xao với núi đèo mênh mông
Hè chang nắng, vội tàn đông
Xuân ngời sắc... đã thu vàng trầm ưu
Những con đường dốc ngoằn ngoèo
Chùng chân mỏi gối mà leo giữa trời
Khéo khen Thiên tạo tuyệt vời
Nối tình yêu với con người dựng xây
Nói cùng em giữa ngàn mây
Rằng yêu nhau mấy ngất ngây cho vừa
Nén hương thắp dưới cửa chùa
Quan âm tịnh độ cầu cho chúng mình...
T.B




