Nắng loang mặt nước hồ đầy
Hoàng hôn sóng sánh bóng ngày dần trôi
Tim gầy chạnh nhớ xa xôi
Mây bay ngàn dặm, lá bồi hồi xanh...
Một tình là một mong manh
Giọt chia ly vỡ... chênh vênh nẻo về
Một yêu là một bùa mê
Người dùng thuốc lú đừng chê kẻ khờ!
Chiều dần buông một khúc mơ
Phù sinh bóng trắng sáng bờ trần gian
Mùa đi! Hay mùa phai tàn?
Thôi đừng đem những lỡ làng ra phơi.
Buồn ai rơi xuống dòng đời
Nặng lòng ta giữa đầy vơi nỗi niềm!
P.T.A




