Miên man sông tuyến
bao nỗi niềm của nắng
bao nỗi niềm của mưa
tan vào con sông chảy
dọc tình yêu đôi bờ
em một thời trẻ dại
ta một thời ngây ngô
cánh diều bay tím biếc
trong mắt ngọc huyền hồ
tháng năm dài in bóng
tuổi thơ ta đi về
kỷ niệm là con sóng
vỗ vào bờ đam mê
ơi con sông thời gian
đầy vơi muôn nỗi nhớ
hai mươi năm cách trở
xanh một dòng miên man.
Dòng sông tự mình rõ nắng mưa ấm lạnh, mặc rối nhiễu giông gió mây vần, mặc sáng tối vây quanh, mặc suối khe dự cuộc chia phần, mặc ao làng hát ví trời xanh.
Dòng sông đau cuộc thế lô xô con sóng, thuyền trăm mảnh gửi thân vào đáy cạn, đời trăm mảnh đầy vơi bất hạnh, lòng trăm mảnh đục trong.
Dòng sông yêu vầng trăng, yêu mộng mơ trăng sáng bội phần, yêu rong rêu gió dập mưa vùi ngọt đắng chẳng rời nhau, yêu hạt cát trong đớn đau tự sáng.




