Miên khúc đảo
Trường Sa
Trường Sa
Gió dắt mưa tìm đảo
Bao nhiêu giọt đan nhau
Trong miên miên biếc thẳm
Cắt sâu đêm rộng
Từng mảnh thời gian ghim khoảnh khắc
Bùng vỡ khát khao
Hạt nhớ nào cũng bỏng
Lát nhớ nào cũng sóng
Đảo đang già thoắt hai mươi tuổi
Trước những cuồng phong
Lại dịu dàng cổ tích
Phút nụ bàng vuông bung muốt cánh mềm
Vun lửa theo mùa
Đêm đêm sóng kề bên gọi cửa
Đêm đêm sóng kết tinh nỗi nhớ
Sốn lại ngày tân hôn.
Trường Sa bình yên
Một giấc mơ vừa đến với tôi
Không phải giấc mơ về thời cắp sách
Không phải giấc mơ được gặp lại người cha kính yêu đã khuất
Giấc mơ đưa tôi ra Trường Sa
Một Trường Sa êm ả hiền hòa
Đảo nổi đảo chìm ngắt màu xanh cây cối
Những em bé bi bô tập nói
Mỗi hoàng hôn thiêng liêng tiếng chuông chùa
Một Trường Sa gần gũi thân thương
Anh lính trẻ thầm yêu cô giáo trẻ
Con ốc mặt trời giấu lòng mình kỹ thế
Chợt bừng lên mặt lính lúc cầm tay
Trời của ta biển của ta đây
Dải mây trắng cũng mang hình sông núi
Hạt cát nhỏ cũng khắc ghi nguồn cội
Xương máu cha ông bao thế hệ giữ gìn
Một Trường Sa máu thịt mẹ đất liền
Mà bóng giặc vẫn ngày đêm rình rập
Câu thơ: "Nam quốc sơn hà..." hiên ngang bất khuất
Vững như trụ đồng vươn thẳng tới trời cao.
T.M.H




