Mẹ thương con ngồi cầu Ái Tử
Vợ trông chồng ra đứng vọng phu
(Ca dao)
Anh sẽ đưa em về thăm Ái Tử
Nơi mẹ ngồi ngóng đứa con xa
Hình bóng mẹ đã thành cổ tích
Thành câu ca dịu ngọt ơi à...
Ái Tử là đây cây cầu nơi đâu
Mẹ tựa thành cầu dõi theo năm tháng
Ngồi đợi con mỏi mòn mắt đắng
Con đâu rồi lòng mẹ xôn xao
Ngồi đợi con tóc mẹ trắng phau
Dáng xương xẩu vai gầy sương gió
Bao tháng ngày mưa dầm nắng nỏ
Áo bạc theo màu tóc thời gian
Mẹ vẫn ngồi như thế năm canh
Những sáng bình minh những hoàng hôn tím
Tiếng gà trưa não nề xóm vắng
Mắt rợi buồn thăm thẳm đứa con xa
Ôi người mẹ ngóng con thương mấy cho vừa
Mẹ thành tượng đài trong lòng bao thế hệ
Vọng phu trông chồng ngồi đầu biên ải
Mẹ thương con ngồi cầu da diết bao năm...
N.Đ.T




