Mẹ
Như dòng sông thầm lặng
Dâng phù sa cho đời
Dành cho con bên bồi
Nhận phần mình bên lở
Cuộc đời bao duyên nợ
Mẹ nặng đôi vai gầy
Dù ngọt bùi, đắng cay
Thương con cao như núi
Dù hạnh phúc, buồn tủi
Yêu con dài như sông
Mẹ che chắn bão giông
Cho con ngày bình lặng
Là bếp hồng tia nắng
Sưởi ấm ngày đông dài
Trong suốt giọt sương mai
Là long lanh tình mẹ
Bao nhiêu điều mới mẻ
Từ lời ru ân tình...
Mẹ cho con niềm tin
Nơi cội nguồn sinh nở
Con biết mình mắc nợ
Câu đồng dao quê mùa...!
Một thoáng Cửa Việt
Cửa Việt hiện ra cơn mưa chiều dịu lại
Như nàng tiên vừa tỉnh giấc sau ngày
Có chút gì xao xuyến chiều nay
Mắt ai ướt và môi còn vị mặn?
Tàu xa bờ tiếng ai còn dặn:
- Hãy canh chừng mưa ướt áo nghe em!
Bảy sắc cầu vồng phía biển hiện lên
Lộng lẫy quá, chiều mưa Cửa Việt!
Ai hát giữa công trường tha thiết
Nghe miên man trong gió ngàn khơi
Mà xôn xao đồng vọng biển trời
Chiều Cửa Việt nói lời tình tự...
Mưa thấm ướt áo người lữ thứ
Khách phương xa mà ngỡ người thân
Cát bồi hồi níu giữ bước chân
Người ở lại, người ơi ở lại!
Cửa Việt đã qua ngày lạnh tái
Lại ngập tràn nắng mới xôn xao
Và tương lai Cửa Việt vẫy chào
Bắt đầu hôm nay mở lòng mời gọi
Ơi Cửa Việt, bao điều muốn nói
Với sóng trào cát trắng mênh mông
Và đợi chờ thương nhớ trĩu lòng
Từ gian khó hoài thai khát vọng…!
N.V.D




